CHUYỆN MỘT CẬU DU HỌC SINH ĐỨC NGỒI KỂ: ĐIỀU ƯỚC THỨ NHẤT

Đúng vào những năm 2013-2014, mùa World cup mà đội tuyển Đức thân yêu chạm tay vào chiếc cup danh giá, thì tớ cũng trải qua tất cả những cung bậc cảm xúc của một cậu bạn làm thủ tục và ngồi chờ visa du học.

Đầu tiên, cũng là điều ước thứ nhất, tớ ước gì mình đã quyết tâm hơn trong giai đoạn chuẩn bị hồ sơ. Sự hời hợt của tuổi trẻ cộng thêm niềm đam mê bóng đá đã khiến câu chuyện đi Đức kéo dài suốt những tháng cuối năm 2013, đầu 2014. Sự nghiêm túc là điều tớ có, nhưng tính quyết liệt cũng như quyết tâm trong việc giải quyết hồ sơ thì không. Sự giúp đỡ của các anh chị cùng làm hồ sơ đã khiến tớ chủ quan, và cho đến bây giờ, khi nhìn lại, tớ mới thấy được sự hờ hững của mình với việc này nguy hiểm đến mức nào. Nếu không có một chút may mắn, có lẽ giờ này tớ đã ở trong một hoàn cảnh khác, một môi trường khác, nhưng có lẽ chữ duyên và sự nghiêm túc kịp thời đã đưa tớ đến với nước Đức các cậu ạ.

Thực ra thì, với một bộ hồ sơ của một học sinh có mong ước muốn đi du học, không điều gì quan trọng bằng việc các cậu chuẩn bị cho mình sự sẵn sàng trong mọi tình huống có thể xảy ra, dù sự chuẩn bị của chúng mình chỉ mang tính chất tương đối. Từ việc dồn hết tâm huyết và sức lực để có được chứng chỉ tiếng đủ điểm (khoảng B1, tất cả kĩ năng trên 70), đến sự chuẩn bị kĩ lưỡng những giấy tờ cần thiết hay nhỏ hơn là việc đúng giờ trong những lịch quan trọng với đại sứ quán hoặc thi cử… Và đương nhiên, cũng như một giải thưởng cho sự cố gắng không biết mệt mỏi, Visum chỉ về đến tay những người thực sự chỉn chu trong công việc làm hồ sơ, dù cho việc ấy vẫn cần cả một chút may mắn do mình tự tạo ra nữa.

Vậy nên, tớ nghĩ, chỉ cần có quyết tâm, và đương nhiên là cả một chút may mắn nữa, cánh cửa đi đến với thế giới thông qua nước Đức sẽ chào đón tất cả chúng ta.

Trên hành trình ấy, có tớ, có các cậu, và tất cả những con người yêu tiếng Đức nữa. Hẹn gặp lại nhé!