CHUYỆN MỘT CẬU DU HỌC SINH ĐỨC NGỒI KỂ: CHOÁNG NGỢP- CẢM ĐỘNG

Không còn nằm trong vòng an toàn của những điều quen thuộc, cơ thể và trí óc tớ bắt đầu có những phản xạ choáng ngợp vô điều kiện. Những ngôi nhà lớn với kiến trúc châu âu cổ kính nhưng hiện đại, những phương tiện vận chuyển cực kì đúng giờ và tiện lợi, những hàng quán cực kỳ sạch sẽ và nghiêm túc, tiếng ồn ào và khói mù mịt của xe cộ được thay thế hoàn toàn bằng sự hối hả nhưng cực kì chuyên nghiệp của những con người nơi đây…

Tất cả mọi thứ đập vào mắt và trí óc tớ một cách dồn dập hết mức có thể. Dù cho đã được chuẩn bị kiến thức về văn hóa Đức, tớ vẫn cảm thấy sự trải nghiệm của chính bản thân mình đem lại một cái gì đó thực sự khác khi ngồi trên ghế nhà trường hay nghe các anh chị kể về những câu chuyện châu Âu.

Choáng ngợp

Sự choáng ngợp còn được thể hiện ở ngôn ngữ, khi mà mọi thứ không còn nằm ở tốc độ chậm, hay những bài nghe khô khan. Mọi ngóc ngách đều được phủ với hàng loạt những biển hiệu tiếng Đức, những mẩu chuyện vụn vặt tiếng Đức hay những cuộc nói chuyện điện thoại bằng tiếng Đức nhanh như điện xẹt của những người qua đường. Cảm giác sợ hãi bao trùm, ngay khi tớ đặt chân vào một quán ăn tìm một thứ gì đó bỏ bụng sau chuyến bay quá dài và vận chuyển thêm đến Hannover.

Cảm động

Nhưng cảm giác ấy đã một phần được biến mất, sau khi tiếp xúc với những con người thân thiện ấy. Từ chiếc Döner và bát súp cừu đầu tiên trên đất nước 16 bang, tớ đã được gặp những con người với một sự thân thiện đến mức kì lạ, lạ kì hơn rất nhiều so với vẻ ngoài xù xì và có phần gai góc của họ. Lắng nghe từng câu bập bẹ của chúng ta, sẵn sàng giải thích lại những từ ngữ khó nghe, chào đón người ngoại quốc mới đến bằng sự cởi mở hết sức có thể…. là tất cả những gì đã đón chào tớ, và cho đến tận ngày hôm nay, điều ấy vẫn không hề thay đổi.

Người Đức quả là những con người thân thiện hơn so với vẻ bề ngoài….